• tc
  • sd

Quà quê

23/09/2017 22:55
Với tôi, quà quê thật đặc biệt. Nó là một cái gì đó rất riêng của người bạn tặng tôi mỗi dịp về quê chơi. Cái thứ quà quê ấy khiến tôi yêu luôn cả quê nhà của đứa bạn như nơi ấy đã thuộc về mình từ lâu rồi.

Bố mẹ tôi làm trong trường Công nhân cơ điện, khu trường học nghề khá rộng ở gần một cái hồ nước lãng mạn. Buổi sáng, trẻ con ở nhiều khu tập thể đều trốn bố mẹ tụ về đây để lội nước, tắm hồ và nghịch đất sét ở phần kè hồ. Hồi ấy, chỉ có đất sét để kè hồ thôi, chả có gì hơn. Thế nên chúng tôi vừa có thể tha hồ nghịch nước, vừa ngồi trên bờ cỏ mà dùng cái que kiếm được ở đâu đó trong hàng rào đầy cây dẫn đến hồ nước, để xắn từng miếng đất sét nhỏ, nặn đủ thứ hình thù. Bao giờ tôi cũng thích nặn lọ hoa, rồi chờ đến hôm sau khi nó khô rồi, tôi lại chạy ra ngoài bờ rào, ngắt lấy một bông hoa cắm vào cái lọ bé bằng hai ngón tay.

Tôi rất yêu khu nhà cũ nơi tôi ở, bởi vì ở đó, bạn hàng xóm cũng là bạn học cùng lớp hoặc cùng trường. Chúng tôi ăn, ngủ, chơi cùng nhau suốt ngày, không bao giờ thấy chán. Và đặc biệt, trong khu trường dạy nghề này, nhiều nhà có thể mở ngay hàng quán để bán hàng, vì thế, tôi luôn có cảm giác như đây là một thị xã thu nhỏ, không cần phải vượt ra ngoài cổng trường cũng có chợ cóc, cửa hàng bách hoá và cả trường học.

Trường học dạy nghề cho công nhân cơ điện cao tận năm tầng, hồi ấy, đối với tôi và cái Thảo thì nó là ngôi trường to nhất mà chúng tôi từng thấy. Xung quanh trường là các dãy nhà cấp bốn dành cho cán bộ nhân viên và giáo viên trong trường. Nhà Thảo ngay sát nhà tôi, gia đình nó chuyển đến sau nên hôm đầu tiên khi nhà nó ăn bữa trưa, mẹ Thảo rủ tôi ăn cùng như kiểu chào hàng xóm. Thảo bảo đây là món ăn quen thuộc của nó khi ở quê. Và rằng nó rất tự hào về món này.

Anh trai tôi rất kén ăn, thế nên tôi cũng có tư tưởng giống anh ấy mỗi khi anh chê cái gì. Giống như bún phở chỉ ăn cùng hành và rau thơm, không ăn cùng rau muống, rau ngót vì ghê lắm. Ấy thế mà khi mẹ Thảo mời tôi ăn bánh đa trắng nấu cùng rau muống, tôi cứ thẫn thờ trong đầu xem không biết có nên nhận lời ngồi xuống ăn thử không. Và khi đã được cái Thảo đưa vào tận tay một bát mì, tôi chỉ còn cách gật đầu khen ngon vì thấy cái món gì mà lạ lạ, vui vui đến thể, ăn cũng ngọt ngon chứ không tẻ nhạt như cái cách mà nó hiện hữu trong mắt tôi, một món mì màu trắng lẫn trong những cọng rau muống nấu mềm, nằm trong cái nồi to được đặt giữa mâm nhôm, không kèm thêm một món nào khác. Sau bữa ấy, tôi đã nằng nặc đòi mẹ nấu bánh đa trắng với rau muống cho hai anh em ăn trưa.

Quê Thảo ở Nam Định, cái nơi mà nó miêu tả là có nhà máy dệt ra những thước vải đẹp đầy sắc màu như cái áo nó đang mặc, và đặc biệt còn có cả loại chuối ngự bé tí xíu nhưng rất thơm và ngon tuyệt. Chuối ngự Nam Định là của hiếm, mỗi năm vào mùa xuân mới cho ra quả một lần, nó còn có tên gọi khác là chuối ngự thóc, chuối ngự mít (không phải chuối ngự trâu là loại quả to, ăn nhạt hơn), hay chuối tiến vua, dành để cung tiến vua trong những năm thuộc vương triều nhà Trần và nhà Nguyễn. Nó cứ mải mê ngồi tả cho tôi nghe, thỉnh thoảng còn ra vẻ đang thèm thuồng khiến tôi cứ nuốt giọng ừng ực.

Không khí Tết tràn về tới khu nhà chúng tôi, cũng là lúc Thảo được về quê chơi. Khỏi phải nói nó vui thế nào, còn hứa hẹn sẽ mang cho tôi thật nhiều quà quê, rồi dặn tôi nhớ phần nó mấy cái kẹo và bánh ở Hà Nội. Điều làm tôi nhớ đến Thảo nhất là nó rất tốt trong lúc kiểm tra bài, có thể nhắc bài cho tôi hoặc bất kỳ một đứa hàng xóm nào khác, nhưng nó rất ki trong khoản kẹo bánh. Tôi vẫn nhớ khi tôi háo hức đưa cho nó nửa gói kẹo mà tôi cố đánh trống lảng mỗi khi định vồ lấy ăn hết trong một tuần nghỉ tết, để dành cho nó một nửa, thì nó cũng toe toét cười lại, rồi đưa tôi một gói giấy báo bé tí, bên trong có đúng hai quả chuối nhỏ bằng hai ngón tay đã khiến tôi tức nghẹn, mặt tôi đỏ bừng, và dỗi không thèm chơi với nó.

Nó đã phải rất mất thời gian gõ cửa nhà tôi sau cái đóng rầm đầy tức tối. Và khi nó mỏi chân đến mức chả thể chờ được nữa thì nó đành ngồi dựa vào cửa, rồi ngủ gật cho đến khi anh trai tôi đi học về. Nó bắt đầu mếu máo kể chuyện cho anh tôi nghe. Nhìn thấy bộ mặt tội nghiệp của nó, cái giận bỗng bay đâu hết, tôi quyết định cho nó nửa quả chuối, tôi ăn nửa quả, còn một quả cho anh trai, vì anh ấy đã cho tôi cả một gói kẹo để tôi ngậm suốt ngày, lại còn để dành cho Thảo được mười mấy cái.

Chuối ngự ngon đúng như Thảo vẫn khen ngợi. Tuy quả nhỏ nhưng tròn trịa, xinh xinh, để ngắm không cũng đủ thích. Vỏ chuối mỏng mịn, vàng sậm, khi chưa bóc đã dậy lên hương thơm nức mũi, khẽ cắn một miếng để cảm nhận từ từ kẻo ăn nhanh sẽ mau hết, phần ruột bên trong ánh lên màu vàng sậm bóng bẩy bắt mắt. Chuối ngự không có hạt như chuối tây hay chuối hạt, để thỉnh thoảng lũ trẻ con lại nhằn ra thi xem ai có nhiều hạt hơn. Chuối ngự có một mùi thơm rất đặc trưng mà không loại quả nào có được. Và hơn cả là với tôi, lần đầu tiên tôi biết đến một địa danh khác ngoài Hà Nội, được hiển hiện lên rất rõ nét hơn bất kỳ một bài văn tả cảnh nào. Một nơi có đặc sản chuối ngự thơm ngon, có nhà máy dệt, có món bánh đa trắng rau muống, có đủ thứ câu chuyện linh tinh do Thảo thêu dệt nên để làm tôi tò mò, rồi lại phá ra cười chê tôi ngốc.

Duy Hưng