• tc
  • sd

Hạt dẻ yêu thương

29/05/2017 16:11
Hạt dẻ chạm môi, cảm giác sao ấm nóng! Đưa vào miệng, vị ngọt bùi tan ra và cuối cùng là cảm giác ngọt ngào của sự sẻ chia. [ “ Hạt dẻ thơm, ấm, ngọt, bùi. Ăn hạt dẻ một mình sẽ thấy rất cô đơn”]

Trẻ tuổi nhưng  đôi khi nó khép kín, chẳng màng đến các hoạt động sôi nổi, hấp dẫn ở thế giới bên ngoài, khác hẳn với các bạn đồng trang lứa. Hơn nữa, nó kén ăn, không sành ăn và cũng không quan tâm nhiều đến ẩm thực. Món ăn nó thích nhất lại là hạt dẻ. Thế nhưng, không ai biết được sở thích này của nó dù là những người bạn thân thiết nhất đến lúc này. Đối với nó, hạt dẻ là kỷ niệm của quá khứ và cũng là hy vọng của tương lai, một hy vọng mong manh, tưởng chừng vô vọng!

Đó là nhựng ngày nó tuổi 13. Một ngày mưa , nó và T như thường lệ cùng nhau đi học về. Mưa bụi lất phất nhưng cái lạnh như thấm vào xương tủy bởi quãng đường khá xa. Vậy mà nó thấy vui và cười suốt cả đoạn đường về. T cũng vậy, vừa đi vừa hát nghêu ngao, hồn nhiên và yêu đời lắm. T lớn hơn nó hai tuổi, sống cách nhà nó bốn căn và hai đứa trẻ quen nhau bằng một sở thích chung. Thích hạt dẻ!

Trước khi gặp T, nó thường đi học một mình và mỗi lần đi ngang xe hạt dẻ nó lại ngoái nhìn, rồi vội xóa đi cái hình ảnh đẹp đẽ trước mắt, bước vội về nhà vì với nó, hạt dẻ cũng là một món ăn xa xỉ. Có thể nói mơ ước lớn nhất khi đó của nó là một lần được nếm thử hạt dẻ, cảm nhận  hơi ấm của hạt dẻ lan tỏa trong niềm sung sướng. 

Buổi tối chủ nhật, đưa cơm cho mẹ ở bệnh viện về, không cưỡng nổi sự tò mò, bước gần lại xe hạt dẻ và nó quyết định sẽ dùng số tiền tiêu vặt ít ỏi để dành mua hạt dẻ rồi cùng về nhà thưởng thức cùng đứa em nhỏ. Trong đầu nó vẽ ra một cảnh tượng vui khi được nếm thử hạt dẻ lần đầu tiên. Bước gần xe hạt dẻ với quyết tâm cao độ, nó hỏi mua hạt dẻ, chuẩn bị rút tiền ra đưa, chợt nhớ ra ngày mai là sinh nhật bố và mùa đông thì sắp đến, một cái áo đàng hoàng cho bố cần thiết hơn hạt dẻ cho nó. Thấy mình sao quá ích kỉ, sao quá vô tâm, trả lại hạt dẻ và nó tự trách sự hờ hững của bản thân. Ngậm ngùi bước đi, thế nhưng có một tiếng gọi kêu tên và chạy theo nó. “ Cùng ăn nhé!”, người hàng xóm mới chuyển về gần nhà vừa cười vừa dịu dàng nói như thế. Không từ chối, nó nhận ngay món quà nhỏ, lâng lâng một niềm vui sướng khó tả xiết và thầm biết ơn người hàng xóm tốt bụng. Đến bây giờ, nó vẫn còn nhớ rất rõ cảm xúc của ngày hạnh phúc ấy. Hạt dẻ chạm môi, cảm giác sao ấm nóng! Đưa vào miệng, vị ngọt bùi tan ra và cuối cùng là cảm giác ngọt ngào của sự sẻ chia. Nó kết bạn với T bắt đầu từ đó.

Nhà T khá giả nhất xóm nhưng T lại thiếu tình yêu thương của bố. Là con một duy nhất và là niềm kiêu hãnh, là lẽ sống của một người mẹ sâu sắc, mạnh mẽ. Có lẽ, chính vì thế mà T cũng cứng rắn, có một chút gì đó lạnh lùng và rất nội tâm. Nếu gặp lần đầu tiên không ai có thể thấy rõ được điều đó. Bởi trước mọi người, T luôn vui vẻ, cởi mở, và rất hay giúp đỡ người khác. Mà người ta lại hay cho rằng những ai có tính cách như thế thường rất vô tư và được sống trong hạnh phúc. Và nó tự cho rằng nó là người hiểu khá rõ về T.

Hai đứa trẻ tìm luôn tìm thấy sự đồng cảm trong  cách suy nghĩ và hành đồng. Và đến bây giờ nó vẫn nhớ rất rõ câu nói của T: “ Anh thích hạt dẻ vì hạt dẻ thơm, ấm, ngọt, bùi. Mùa đông, thích nhất là được ăn hạt dẻ với người mình yêu thương. Khi đó có cảm giác như được sẻ chia, ấm áp lắm. Ăn hạt dẻ một mình sẽ thấy rất cô đơn”. Nó cũng đồng tình với câu nói T. Dường như, T là thần tượng của nó.  Nó rất thích những lúc được T chỉ làm bài và nhâm nhi hạt dẻ cùng nhau. Những khi được mẹ cho tiền tiêu vặt hay có món đồ chơi gì hay, T lại rủ nó chơi cùng. T còn dặn nó nhớ để dành hạt dẻ cho em. Và đã có lần nó thấy T khóc một mình vì sự tàn nhẫn của bố với mẹ con T…Đơn giản và chân thành, ấy vậy mà mọi kỉ niệm cùng T dường như luôn là một kí ức sống động, còn rõ nguyên như chỉ mới ngày hôm qua.

Hôm nay lớp nó tan học sớm hơn nên nó đợi T. Thấy T bước ra cửa lớp, nó nở một nụ cười. T cười với nó nhưng có gì đó gượng ép. T không nói chuyện trong suốt đoạn đường về. Nó thấy buồn và có chút lo lắng. Đến đầu hẻm, T bắt đầu câu chuyện. “ Cuối tuần này, anh theo mẹ sang nhà dì ở Mỹ. Anh đã nghe mẹ nói trước đây  nhưng anh nghĩ đó chỉ là dự định…” Hai đứa lại bước đi trong im lặng…

Vậy là cũng đến cái ngày không mong đợi. Vừa thức dậy, nó chạy ngay sang nhà T nhưng cánh cửa đóng chặt và ngôi nhà không bóng người. Trước đó một ngày, T mua cho nó hạt dẻ nhiều hơn mọi lần, hai đứa vẫn cùng ăn chung và T không hứa bất cứ một lời nào. Nó không nghĩ T ra đi mà  không động viên, cũng không hứa bất cứ lời nào. Nó rơi nước mắt vì tủi thân, có một cảm giác mất mác, tiếc nuối tràn ngập trong lòng nó… “T đã đi thật rồi!” Nó thầm chúc cho T một cuộc sống bình an nơi đất khách…

Còn hai ngày nữa là giáng sinh, cái lạnh tràn về bất chợt. Mười năm đã trôi qua và đây là giáng sinh thứ 8 nó ở Sài Gòn từ khi gia đình nó rời xa Hà Nội. Sài Gòn không có mùa đông, không có cái rét tái tê người nhưng bất cứ ai cũng cần lắm cái cảm giác ấm áp vào giáng sinh. Ghé vào xe hạt dẻ nóng ấm, nó chọn những hạt dẻ to tròn, thơm phức. Ngước nhìn lên, bắt gặp một ánh mắt thân quen, một nụ cười dịu dàng của vị khách đối diện. Một cảm giác lạ, xúc động trái tim như loạn nhịp, nó tự hỏi: “ T đã trở về?” Mùa đông năm nay liệu có khác với nó.